Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

KHOẢNG LẶNG THÁNG GIÊNG



Em về
tìm lại
tháng giêng
Nón bài thơ lệch
Chiều nghiêng tóc thề
Tháng hai
gom nắng đi về
Hạt mưa
xuân muộn
mãi mê khoảng chiều
Con đò
kê bóng
mái liều
Ngư ông trầm mặc
Giấc chiều ngủ quên
Về thôi
nắng ngã đôi miền
Tháng giêng
lỡ hẹn
người quên đừng chờ
Trăng khuya
về ẩn
sông mơ
Em ơi về nhé
đừng chờ tháng giêng
Phong nguyễn
28-tháng giêng 2016

DÁNG XƯA



Tháng giêng trời buông sợi nắng
Bên đường mãi miết lộc non
Em tôi vừa qua tuổi mộng
Xinh xinh môi thắm ươm tròn
Tìm ai trong đôi mắt biếc
Chút tình chớm nở hôm qua
Nụ cười nghiêng bay theo gió
Mà sao say cả chiều tà
Ta về lục hoài nỗi nhớ
Cớ sao cô bé ngày xưa
Gặp nhau chỉ cười không nói
Để rồi ngày tháng xa đưa
Hôm nay xuân chiều. Giêng hạ
Hây hây đôi má ai vừa....
Vô tình nụ cười duyên ấy
Chạnh lòng cái nhớ ngày xưa
Em tôi... Hay chỉ em thôi !!!
Phong nguyễn
Tháng giêng 25- 2016

TRẢ EM



--- Thơ Phong nguyễn
Trả em
một nụ cười đưa
Một nghiêng ánh mắt chỉ vừa liếc qua
Trả chiều
gió lộng áo tà
Xẻ hờ nỗi nhớ trong ta thoáng chờ
Trả em
một nữa câu thơ
Bởi nghiên mực tím đã khô cạn dòng
Trả cơn
muộn nắng chiều đông
Pha trong mưa chút sắc hồng thế thôi
Trả em
cái buổi ta ngồi
Ngẫm sao chưa được tay người cầm tay
Trả men
đắng nhạt mùa say
Ta ôm chén rượu cay cay nhớ về
Trả em
gió lụa bên hè
Hong bờ tóc mượt si mê bao người
Trả tình
gót nhẹ chiều rơi
Hoang sơ lối cũ mấy nơi ngậm ngùi
trả em ta trả em rồi
Mai kia hết nợ chớ đòi em nghe...!
1 - 3-2017 PN ( Đã chỉnh sữa )
Ảnh: Sưu tầm

HUẾ RĂNG RỒI



---Thơ Phong Nguyễn
Chừ răng rồi.!
Huế hởi em
Đều chưa nắng phủ, Bên thềm buông rơi
Da.. Thưa.!
chỉ sợi nắng thôi
Trói cơn mưa lại, Huế vơi nỗi buồn
Trời răng.!
ác rứa mãi tuôn
Chi cơn mưa lạnh tái hồn em yêu
Dạ.. Thưa..!
Chớ bõ Huế chiều
Sương giăng đã kín đường xiêu gió lùa
Áo bay
thương lắm tà đưa
Riêng em giữa phố dầm mưa một mình
Dạ .. Thưa.!
Có nhớ chút tình
Về thăm Huế với, kẽo Dinh.. Đài chờ
Quách thành
mặc đá chơ vơ
Thềm xưa rêu phủ bóng mờ cố nhân
Vẳng nghe ai oán... Đồ Bàn
Xưa còn vọng lại, trong làn mưa bay
27 - 2-2017..PN

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

CUỘC NGƯỜI



---Thơ Phong Nguyễn
Cuộc người ta lỡ vay nhau
Chỉ xin em hãy, mai sau trã dần
Quanh co lạc chốn cõi trần
Phiền đêm gác mộng, nghe tràn nỗi đau
Buông tay một nét tìm đâu
Trong dòng thơ đã bạc đầu thời gian
Nợ xin, xin để trã dần
Mấy câu lục bát, chỉ ngần ấy thôi
21-2-2017. PN

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ



--- Thơ Phong Nguyễn
Cho anh hỏi ?
Đã đến mùa chưa em
Hoa gạo tháng ba đỏ mềm nổi nhớ
Con đường xưa
nắng nghiêng về bên nớ
Vạc cỏ chiều, sương phủ thắm hương đêm
Em có nhớ ?
Con trăng mùa năm cũ
Ai chở về neo đậu giữa dòng sông
Đêm Hương Giang
trăng phủ sáng mênh mông
Thương tiếng hát, bao con đò xuôi ngược
Em còn nhớ ?
Cái ngày xưa đếm bước
Bẽn lẻn nhìn rồi thầm lặng đi qua
Lá me bay
vương mái tóc chiều tà
Vành nón lá ôm nghiêng bờ vai nhỏ
Chắc em mãi !
không quên con đường đó
Con đường chia hai phía sân trường ta
Bên ni anh
Quốc học đứng nhìn qua
Đồng Khánh bên nớ, tiếng cười khe khẻ
Rồi cứ thế !
thời gian qua lặng lẽ
Bao nổi niềm thương nhớ mãi dần quên
Áo trắng xưa
giờ phủ bạc tóc mềm
Bao năm ấy thoáng hiện về nơi cũ
Ngôi trường xưa
Không bao giờ ngưng nghĩ
Lớp ra đi lớp lại bước chân vào
Bài thơ tình
chưa có dịp tay trao
Nay gác lại, Thôi... ta đành để nhớ
---10-2-2017.. PN

NẮNG CHIỀU

--- Thơ Phong Nguyễn
Chiều lơ đãng
thả buồn lên cơn nắng
Để cho em
day dứt mãi buồn xa
Tím hoàng hôn
nghiêng hết giữa chiều tà
Cốc rượu đắng
nhốt tình ta một thuở
Về bên đó
bâng khuâng lòng cứ ngỡ
Tóc thề xưa
vẫn mượt gió chiều bay
Bởi lòng ta
bổng chợt thấy chiều nay
Em thoáng hiện
trong làn mơ khói mỏng
Nơi xa ấy chút tình xưa đỏng đảnh
Buông thả rồi vay mượn khóe mắt ai
8-2-2017.PN