Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

TÌNH HOA TAM GIÁC MẠCH HÀ GIANG

Anh ơi ! Tam giác mạch vừa nở
Anh về đi trẩy hội Hà giang
Giữa núi đồi thấp thoáng bậc thang
Tiếng khèn lá ngân vang trong gió
Khăn em dệt đội đầu xanh đỏ
Dãi lưng hồng dát bạc nơ xanh
Tiếng nước chảy cuộn trào thác đổ
nắng mai về thảnh thót hoàng anh
Đừng đợi nữa anh ơi hãy đến
Thăm nhà em uống thử rượu cần
Mẹ đã ủ trong mùa rẩy mới
Khúc giao tình bếp lửa hơi men
Con cá trắng khe sâu bên suối
Cha bắt về đợi khách đến thăm
Đọt chuối nõn bên nương em hái
Còn thắm tươi ngọt lịm non ngàn
Hoa giác mạch nở mùa sắc tím
bên sườn đồi uốn lượn trong mây
Hạt sương thấm đậm tình đôi lứa
Tiếng khèn ai lạc đến ngất ngây
Xin đừng ngại lối về bậc đá
Đã thấm đầy muối mặn mồ hôi
Người bản em chỉ cười không trách
Trời cho sao biết nhận mà thôi
Hạt bắp nẩy mầm trong kẻ đá
Từ bàn tay em bón đất trồng
Anh hãy đến Hà Giang anh nhé
Thăm Đồng Văn, Giác mạch mùa đông
Phong Nguyễn
13-11-2015

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

LỦ LẠI VỀ- QUÊ TÔI

Tôi đi bỏ lại triền đê
Oằn mình cơn lủ tràn về cuối thu
Chiều ni chợt nhớ câu ru
Mẹ đưa tiếng võng à..u giữa chiều
Con ơi con ngũ.. con yêu
Cho mẹ đi chống gió xiêu mái hè
Mưa về lụt đến chân đê
Ai ơi ! Có kịp lúa hè gặt xong
Quê mình khổ đến qua đông
Bát cơm trắng với cánh đồng nước lên
Muối vừng mẹ giã trong đêm
Còn nguyên hạt muối mà thêm đắng lòng
Bên tê tiếng quạ kêu đồng
Săn mồi chết giữa nước dòng lủ trôi
Thương sao Quảng Trị quê tôi
Dầm mưa dãi nắng Một đời chắt chiu
Phong nguyễn
16-10-2016

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

BÂNG QUƠ

Còn đâu nỗi nhớ, trong ai đó
Lạc mãi mất rồi thuở xa kia
Ta lục tìm trong miền kí ức
Chút vàng son vội buổi chia lìa

Xin em đừng khóc, vì ta sợ
Sợ ! Nắng vàng thu vỡ tan tành
Ta không giữ được, không đền được
Bởi nắng chiều nay quá mong manh

Phong nguyễn
30-9-2016

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

TUỔI MƯỜI BA

Ta về
nhặt nhạnh trong mơ
Hay đâu
chạm phải
cái ngờ thuở xưa
Thuở tìm
đọt chuối trốn mưa
Rồi thương
ngăn ngắn
đong đưa đuôi gà
Ai ngờ
cái tuổi mười ba
Bổng dưng
em biết
lúng la trêu tình
Ta về
thả hạt mơ xinh
Trống cơm
mấy độ
rước tình em tôi
Phong nguyễn
28-9-2016

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

VÔ THƯỜNG

Buồn qua
chưa hết
lại buồn
Khép cơn mơ lại
nghe hồn lại mơ

Mây nghiêng
lạc bóng
trăng mờ
Chông chênh khẻ chạm
hồn thơ u hoài

Phong nguyễn

EM TÔI

Giận anh! emgiận
luôn thu cả mùa
Giận cơn vàng nắng ai ưa
Giận chao nghiêng gió, mới vừa đi qua
Giận anh!
em thật như đùa
Giận sương trắng phủ thủơ xưa ít nhiều

Giận anh! em giận
luôn chiều nắng rơi
Giận đường thả bóng chơi vơi
Giận liêu xiêu rụng bên hồi cánh hoa
Giận anh!
em chỉ nhìn xa
Giận trời tắt nắng nên nhòa lối đi

Giận anh! em giận
nụ cười chao nghiêng
Giận mắt ai đắm tình riêng
Giận mưa giăng lỡ đôi miền nhớ mong
Giận anh!
em nở nặng lòng
Thả chi lệ đắng đôi dòng em ơi

Giận anh! em giận
nên trời sa mưa
Giận nghiêng dòng mực mới vừa
Giận câu thơ dại ngày xưa chợt về
Giận cô
gái lạ tóc thề
Giận luôn nét chữ bởi mê nụ cười

SỢI NẮNG BÊN THỀM

Trời nghiêng
nắng xuống
bên thềm
Em đan sợi nhớ đã mềm lối đi
Long lanh
nắng đọng
trên mi
Tóc buông mấy sợi gió thì bâng quơ

Nhớ ai
lại nhớ
vu vơ
Để mưa quên đọng trên bờ liễu xa
Áo em
lùa gió
đôi tà
Mà sao đau lạ, trong ta ít nhiều

-------Phong Nguyễn